Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Hành hương Đức Mẹ Tàpao 13/5/2013: Từ Fatima – Bồ Đào Nha tới Tàpao – Việt Nam

Hành hương Đức Mẹ Tàpao 13/5/2013

TỪ FATIMA – BỒ ĐÀO NHA TỚI TÀPAO – VIỆT NAM


        
Trưa ngày Chúa nhật 13.5.1917, Đức Mẹ đã hiện ra  chói sáng trên ngọn cây sồi ở đồi Cova da Iria vớiba trẻ chăn chiên:Lucia 10 tuổi, Phanxicô 8 tuổi và Gianxita 7 tuổi ở làng Fatima - Bồ Đào Nha. Đức Mẹ xin các em cầu nguyện cho các tội nhân trở lại, chiến tranh sớm kết thúc và dặn các em trở lại vào ngày 13 mỗi tháng.
Sau đó vào các ngày 13 tháng 6,7,8,9,10, Đức Mẹ tiếp tục hiện ra và có những phép lạ kèm theo mà những người tham dự đều tận mắt chứng kiến. Đặc biệt ngày 13.10.1917, Đức Mẹ làm một phép lạ cả thể trước gần 100.000 người xem thấy hiện tượng lạ lùng: mặt trời quay tròn nhảy múa tung ra muôn vàn ánh sáng huy hoàng rực rỡ sắc màu. Sau một thời gian dài điều tra cẩn thận với những chứng từ kèm theo, ngày 13.10.1930, Đức Giám Mục Giáo phận Lêbia đã chính thức công nhận sự kiện Đức Mẹ Fatima và tổ chức việc tôn kính Đức Mẹ tại đây. Kể từ đó, Fatima đã trở thành một trong những trung tâm hành hương quan trọng bậc nhất của Giáo hội Công giáo thu hút rất nhiều tín hữu hành hương đến từ khắp nơi trên thế giới.
          
Riêng với Việt Nam, theoBách khoa toàn thư mở Wikipedia trên www.Google.com.vn, Tượng Đức Mẹ trên núi TàPao tọa lạc tại xã Đồng Kho, huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận,Việt Nam, đang là một trong những trung tâm hành hương lớn của người Công giáo Việt Nam. Quả không sai chút nào, bởi vì, như ước hẹn, cứ đến ngày 13 mỗi tháng, từng dòng người từ khắp nơi rộn ràng những bước chân trẩy về  bên Đức Mẹ TàPao, leo lên hơn 400 bậc cao trên núi để chiêm ngắm, cầu nguyện và xin ơn…Và rồi từ đó, biết bao câu chuyện lạ và ơn lạ được tường thuật lại như những chứng từ ân sủng Thiên Chúa ban qua trung gian cầu bầu của Đức Mẹ TàPao. Ơn lạ cụ thể nhất không ai có thể chối cãi, đó là: nhờ lòng kính mến và thành tâm khẩn nguyện cùng Mẹ TàPao, mà bao linh hồn được ơn sám hối ăn năn, đổi mới cuộc đời, quay về nẻo chính đường ngay, bao gia đình tan vỡ được hàn gắn hoà thuận, bao kẻ âu lo thất vọng được an ủi và lấy lại niềm tin yêu cho cuộc sống hôm nay…
 
Thánh tượng Đức Mẹ TàPao trở thành nơi hội tụ của những người Con dân Việt khắp ba miền, trong cũng như ngoài nước; trở thành điểm quy chiếu để mỗi người có thể trở về lại với chính mình, nhờ đó mới có thể khám phá ra được dung mạo đích thực của Thiên Chúa Tình yêu qua dung nhan dịu hiền của Mẹ Maria trong giòng đời hôm nay.Cũng  kể từ đó, ngày 13 mỗi tháng, Trung tâm Thánh mẫu Đức Mẹ TàPao đón nhận hàng ngàn lượt người đến thể hiện tấm lòng yêu mến Đức Mẹ một cách đặc biệt.
 
Ngày 12 và 13.5.2013 hôm nay, mặc dù thời tiết oi nồng của những ngày giao mùa. Mồ hôi trộn khói bụi lã chã trên khuôn mặt từng người, nhưng vẫn không tài nào ngăn được bước chân và tâm hồn yêu mến Đức Mẹ TàPao của khách hành hương thập phương đến với Mẹ.
    
Hòa vào niềm vui của Giáo Hội Hoàn vũ mừng kỷ niệm 96 năm biến cố Đức Mẹ hiện ra ởFatima- Bồ Đào Nha vào ngày 13.5.1917, Ban Thánh nhạc Giáo phận Phan Thiết đã tổ chức đêm diễn nguyện mang chủ đề: “Phúc cho bà là kẻ đã tin” (Lc1,45) vào tối 12.5.2013.
    
Vâng! Vào lúc 7h 00, sau những tiếng trống giục giã giòn vang của Quý Sơ Nữ tỳ Linh mục, hai người dẫn chương trình, LM Thomas Nguyễn Văn Hiệp và Sơ Maria Thiên Phúc giới thiệu chủ đề và thành phần tham dự. Sau đó Cha J.B Hoàng Văn Khanh, Tổng Đại diện Giáo phận, thay mặt Đức Giám mục Giáo phận ban lời huấn từ và tuyên bố khai mạc đêm Thánh ca Diễn nguyện nằm trong Năm Đức Tin mang chủ đề: “Phúc cho bà là kẻ đã tin”(Lc, 1,45). Quý Thầy Chủng viện Nicola Phan Thiết, các nữ tu Dòng MTG Phan Thiết, Dòng MTG Đà Lạt, Dòng Nữ tỳ Linh Mục Chúa Giêsu và ca viên các ca đoàn đến từ nhiều giáo xứ trong Giáo phận thực hiện đêm hội. Hai chủ đề: Đức Maria trong đời sống Đức tin và Đức Maria thầy dậy đức rin xuyên suốt đêm thánh ca diễn nguyện. Kết thúc là rất ngắn lời huấn từ và phép lành trọng thể từ Đức Giám mục Giáo phận Phan Thiết thân yêu.
      
Ngày 13.05.2013, đúng  7h00sáng, thánh lễ đại trào do Đức Cha Giuse, Giám Mục Giáo phận Phan Thiết chủ sự, cùng đồng tế với Ngài là  Đức Cha Phaolô, nguyên GM Giáo phận, Cha Tổng Đại diện, khoảng 70 Cha trong và ngoài Giáo phận đã sốt sắng dâng lễ kính Mẹ Fatima tại Quảng trường Trung tâm Thánh Mẫu TàPao. Gần 20.000 người đã hành hương về bên Mẹ TàPao trong ngày này.
     
Sau dấu Thánh Giá khởi đầu thánh lễ, Đức GM Giáo phận thay mặt Đức Cha Phaolô, Cha Tổng Đại diện và quý Cha, gửi tới quý Tu sĩ nam nữ và quý khách hành hương lời chào đặc biệt của ngày lễ. Hiệp với Đức Thánh Cha Phanxicô tại Fatima dâng thánh lễ phó dâng sứ vụ Thánh Phêrô của ngài tại trần gian, Đức GM GP cũng dâng thánh lễ phó dâng trách vụ Linh mục của 5 tân linh mục trong Giáo phận cho Mẹ TàPao. Hòa trong tâm tình mừng kính Mẹ Fatima và tạ ơn của 5 tân Linh mục, Đức GM GP cũng không quên ngỏ lời với cộng đoàn hành hương cầu nguyện cho Hội Dòng MTG Phan thiết với 3 Nữ tu mừng Ngân khánh khấn dòng, 21 Nữ tu khấn trọn đời và 19 Nữ tu khấn lần đầu trong những ngày sắp tới.
     
Mở đầu bài giảng, vị cha chung của Giáo phận gợi lên dư âm của “Ngày Người Mẹ” hôm qua, 12.5, với những tình cảm muôn thuở của bông hồng đỏ cho những người con còn mẹ hoặc bông hồng trắng cho những ai mà mẹ đã khuất núi; Đối với người công giáo, ngài nhấn mạnh, ngày 13.5 mang một ý nghĩa thiêng liêng cao vượt hơn. Đó là ngày kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần đầu tại Fatima với ba trẻ chăn chiên là Lucia, Giaxinta và Phanxicô; cũng là ngày ghi dấu việc Đức Mẹ có sáng kiến đến với con người, để hình thành từ đó một tâm tình gắn bó cậy tin yêu mến trong khắp Giáo Hội, làm nên sức sống của tháng Năm, tháng hoa dâng kính Đức Trinh Nữ Maria.
       
Nội dung bài giảng ngài chia sẻ 3 đề nghị của Mẹ Maria đưa ra cho các trẻ:
1. Hãy lần hạt Mân Côi
2. Hãy hy sinh cầu nguyện cho người tội lỗi trở về
3. Hãy đến gặp Mẹ ngày 13 tháng tới
     
Tóm kết lại, Đức Cha nói: “ba đề nghị của Đức Mẹ trong lần hiện ra ngày 13.5.1917 là lần hạt, hy sinh và hành hương. Mỗi đề nghị có cách thể hiện riêng và đem đến những hiệu quả riêng, nhưng thực hiện cả ba đề nghị đó như chúng ta đang làm tại Trung Tâm Thánh Mẫu TàPao mỗi tháng là một nét đẹp khó có gì so sánh được, với sự góp mặt của mọi thành phần con cái Mẹ, từ nhiều nơi quy tụ lại. Từ trên cao nhìn thấy cảnh tượng này, chắc Đức Mẹ vui lắm. Trong tháng Năm, xin cho mỗi người chúng ta được trở nên những bông hoa, mầu gì cũng được tùy theo hoàn cảnh sống và tâm tình hiện tại, miễn là tươi thắm mà tiến dâng lên Mẹ, và xin Mẹ chúc lành cho đời sống mỗi người trong Năm Đức Tin.
      
Kết thúc bài giảng thật hùng hồn, Ngài ngẫu hứng sáng tác mấy câu thơ ngắn để gửi đến quý khách hành hương:
      “Tháng Năm con đến TàPao,
   Nghe lời Mẹ dặn xiết bao vui mừng:
Hy sinh, lần chuỗi, hành hương,
  Từ nay con nhớ, Mẹ thương chúc lành”.
      
Thánh kết thúc sau nghi thức làm phép nước và ảnh tượng của Đức Giám mục Giáo phận. Ngày nay, Giáo hội Công giáo Việt Namđã có nhiều trung tâm hành hương và là điểm đến thường xuyên của mọi người trong cũng như ngoài nước. Ước mong Đức Mẹ TàPao là một trong những môi trường thực sự tâm linh cho những ai thành tâm tìm đến khẩn cầu.
       
Xin mượn câu thơ trình bày trước lễ đài trong quảng trường Trung tâm hành hương Đức Mẹ Tapao để kết thúc bài viết:
                        “Đến cùng Đức Mẹ TàPao,
                 Vững lòng trông cậy lẽ nào về không”.
 
Lm. Jos. Phạm Hoài Sâm


Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Hanh-huong-Duc-Me-Tapao-13-5-2013-Tu-Fatima-Bo-Dao-Nha-toi-Tapao-Viet-Nam-4172

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Sứ điệp ngày 13.5 (ĐGM Giuse Vũ Duy Thống)

SỨ ĐIỆP NGÀY 13.5

Bài giảng Thánh lễ tại Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao 
ngày 13/5/2013
 ĐGM Giuse Vũ Duy Thống



 
Đối với người ngoài công giáo, ngày 13.5 hôm nay chỉ như là dư âm của “ngày người mẹ” được tổ chức hôm qua với những tình cảm muôn thuở của bông hồng đỏ cho những người con còn mẹ hoặc bông hồng trắng cho những ai mà mẹ đã khuất núi; nhưng đối với người công giáo, ngày 13.5 lại mang một ý nghĩa thiêng liêng cao vượt. Đó là ngày kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần đầu tại Fatima với ba trẻ chăn chiên là Lucia, Giaxinta và Phanxicô; cũng là ngày ghi dấu việc Đức Mẹ có sáng kiến đến với con người, để hình thành từ đó một tâm tình gắn bó cậy tin yêu mến trong khắp Giáo Hội, làm nên sức sống của tháng Năm, tháng hoa dâng kính Đức Trinh Nữ Maria. Tất nhiên bất cứ cuộc hiện ra nào của Đức Mẹ trong lịch sử Giáo Hội cũng đều xuất phát từ sáng kiến của chính Mẹ cho con cái loài người. Ngày 13.5.1917, trong dịp sơ ngộ tại Fatima, Đức Mẹ đã sáng kiến đưa ra những đề nghị nào?
 
1. Hãy lần hạt Mân Côi
Từ thuở được khai sinh vào thế kỷ 7 và nhất là từ thời thánh Đaminh, thế kỷ 13, Kinh Mân Côi không ngừng được cổ võ yêu mến thực hành; đặc biệt dưới triều đại Đức Giáo Hoàng Lêô XIII, vị “Giáo Hoàng của Kinh Mân Côi”, việc lần hạt đã được xem như phương thức cầu nguyện tuyệt hảo cả về hình thức nhẹ nhàng lẫn nội dung phong phú. Nhưng ngoài những cao điểm nhiều ý nghĩa ấy, tùy theo thời cuộc, người công giáo cũng phải chứng kiến mhững giai đoạn khủng hoảng, qua đó niềm tin bị xói mòn và Kinh Mân Côi cũng dần dà mất đi vị thế quan trọng. Thậm chí có thời người ta còn nghiêng về sự rẻ rúng, coi Kinh Mân Côi như là cách cầu nguyện dành cho giới bình dân ít học con nhà nghèo lê lết quanh Đức Mẹ, chứ người có học một chút là lo đọc Thánh Kinh suy niệm cao siêu gắn bó với Chúa kìa!
 
Nhưng khi kêu gọi “Hãy lần hạt Mân Côi” ngày 13.5.1917 tại Fatima, thông qua ba trẻ, trước hết Đức Mẹ bày tỏ cho người ta hiểu Kinh Mân Côi luôn có một vị trí không thể đảo ngược, phổ cập đến mọi người mọi nhà, mọi lúc mọi nơi. Nếu khi đi chăn chiên ba trẻ đã lần hạt dưới gốc cây sồi được, thì bất cứ ở nơi đâu và khi nào, người ta cũng có thể cầu nguyện bằng chuỗi kinh truyền thống này một cách sốt sắng được. Hơn nữa, Đức Mẹ còn xa gần cho biết Kinh Mân Côi là phương thế cầu nguyện quân bình phù hợp điều kiện nhân sinh, vì “khẩu tụng tâm suy”, vừa đọc lên những tâm tình của Mẹ gắn bó với chương trình của Thiên Chúa, vừa suy về những mầu nhiệm cứu độ Chúa Giêsu-Con Mẹ đã thực hiện từ nhập thể âm thầm cho đến tử nạn đau đớn và phục sinh vinh quang. Ngoài ra, Đức Mẹ cũng hé lộ Kinh Mân Côi là cách cầu nguyện đẹp lòng Mẹ, vì thế Mẹ mới quan tâm kêu gọi và cổ võ cho sáng kiến cầu nguyện này.
 
2. Hãy hy sinh cầu nguyện cho người tội lỗi trở về
Sứ điệp Fatima xuyên suốt từ lần hiện ra đầu tiên 13.5 cho đến lần cuối cùng 13.10 luôn luôn được ghi dấu bằng tâm tình sám hối ăn năn và quyết tâm cải chừa tội lỗi, nhưng cách riêng trong lần đầu tiên gặp gỡ, Đức Mẹ đã không ngần ngại nói đến chữ “hy sinh chịu đựng đau khổ”, không phải vì không nghĩ đến khả năng làm tăng thêm sự lo lắng hoặc gây chấn thương tinh thần nơi ba em thiếu nhi, nhưng chỉ muốn cho thấy tính cơ bản và tính cấp bách của việc sám hối. Nếu bài giảng đầu tiên của Chúa Giêsu trong đời công khai là lời kêu gọi “Hãy sám hối và tin vào Phúc Âm”, thì điều cơ bản trong sứ điệp Fatima lần hiện ra đầu tiên cũng chính là tâm tình ăn năn chừa cải dành cho mọi người chẳng trừ một ai. Vả chăng khi tiếp cận với mầu nhiệm của Thiên Chúa, ai cũng phải cảm nhận thân phận tội lỗi của mình để xin ơn thanh tẩy thứ tha, như Môsê đã phải cởi dép ra khi tới gần bụi gai cháy sáng là đất thánh (x. Xh 3,5).
 
Nhưng sáng kiến của Đức Mẹ không chỉ dừng lại trong việc cơ bản là kêu gọi sám hối, mà còn cho thấy tính cấp bách của sứ điệp này, và vì thế người ta vừa sám hối về tội mình, vừa sẵn sàng chấp nhận hy sinh chịu đựng đau khổ như phương thế đền bù, đồng thời như lễ dâng cầu cho người tội lỗi ăn năn trở lại. Chắc là cộng đoàn hành hương còn nhớ chuyện thánh nữ Mônica, đầu thế kỷ 5, bổn mạng các bà mẹ công giáo? Khi thấy con trai mình là Augustinô càng học cao càng xa Chúa, thậm chí rơi vào đường sa đọa lầm lạc, thánh nữ đã hết lời khuyên can nhưng không có kết quả, cuối cùng ngài chỉ biết cầu xin trong hy sinh chịu đựng đau khổ kể cả nước mắt cho con mình biết sám hối, và cuối cùng Mônica đã được toại nguyện. Augustinô đã trở lại, làm giám mục thành Hippone và nay là thánh tiến sĩ của Hội thánh Công Giáo.
 
3. Hãy đến gặp Mẹ ngày 13 tháng tới
Nếu hai đề nghị trên của Đức Mẹ thiên về đời sống thiêng liêng là lần hạt và hy sinh thì đề nghị thứ ba xem ra lại cụ thể gắn liền với sinh hoạt bên ngoài: phải quyết tâm rời xa nơi mình cư trú; phải vất vả di chuyển trên đường và phải tới nơi đã được chỉ định. Trong những tháng kế tiếp lần hiện ra đầu tiên, ba trẻ đã trở lại đồi Cova da Iria theo lời dặn dò của Đức Mẹ, bất chấp những khó khăn ngoại cảnh như thời tiết bất thuận lợi và nhất là khó khăn tinh thần như sự ngờ vực và cấm đoán của cả chính quyền lẫn giáo quyền. Vượt qua tất cả, các em cứ vui mừng và hy vọng tiến đến điểm hẹn, vừa đi vừ lần hạt, lòng khát mong gặp lại Đức Mẹ. Và chính Đức Mẹ cũng luôn tôn trọng lịch làm việc với các em như đã hẹn trước: cứ ngày 13 mỗi tháng, trừ tháng 8 các em bị nhốt, lại hiện đến khích lệ trò truyện, cầu nguyện dạy dỗ, nâng đỡ ủi an và mạc khải cho các em những điều cần kíp do Đức Mẹ mong muốn hoặc do hoàn cảnh đòi buộc.
 
Biến cố Fatima đã qua đi trọn vẹn trong năm 1917, cách đây đã 96 năm, nhưng tinh thần Fatima theo như Đức Mẹ kêu gọi đã bùng lên mãnh liệt, trong đó có việc hành hương. Đây là một trong nhiều hình thức đạo đức phổ cập trong lịch sử Giáo Hội, với ba nhịp tâm tình tương ứng: lên đường nói lên tâm tình sám hối; di chuyển nói lên nỗ lực hy sinh; và đến nơi gặp gỡ Đức Mẹ nói lên tâm tình cầu nguyện. Hành hương đến với Đức Mẹ Tapao như chúng ta đang thực hiện mỗi ngày 13 hàng tháng, tuy không dám so sánh với hành hương đến Fatima, nhưng là một nỗ lực tập thể sống lời gọi của của Đức Mẹ trong lần hiện ra đầu tiên, miễn là thể hiện được tâm tình sám hối hy sinh và cầu nguyện. Đừng ngại cầu nguyện với Đức Mẹ vì Đức Mẹ rất quảng đại nhân từ cuối cùng sẽ dẫn chúng ta đến gặp gỡ Chúa để nhận lấy ơn cứu độ.
 
Tóm lại, ba đề nghị của Đức Mẹ trong lần hiện ra ngày 13.5.1917 là lần hạt, hy sinh và hành hương. Mỗi đề nghị có cách thể hiện riêng và đem đến những hiệu quả riêng, nhưng thực hiện cả ba đề nghị đó như chúng ta đang làm tại Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao mỗi tháng là một nét đẹp khó có gì so sánh được, với sự góp mặt của mọi thành phần con cái Mẹ, từ nhiều nơi quy tụ lại. Từ trên cao nhìn thấy cảnh tượng này, chắc Đức Mẹ vui lắm. Trong tháng Năm, xin cho mỗi người chúng ta được trở nên những bông hoa, mầu gì cũng được tùy theo hoàn cảnh sống và tâm tình hiện tại, miễn là tươi thắm mà tiến dâng lên Mẹ, và xin Mẹ chúc lành cho đời sống mỗi người trong Năm Đức Tin.
 
Tháng Năm con đến Tàpao, Nghe lời Mẹ dặn xiết bao vui mừng:
“Hy sinh, lần chuỗi, hành hương”, Từ nay con nhớ, Mẹ thương chúc lành.
Tác giả bài viết: ĐGM Giuse Vũ Duy Thống 
Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Su-diep-ngay-135-DGM-Giuse-Vu-Duy-Thong-4173

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Thông Báo Đại Hội Lòng Chúa Thương Xót

Thông Báo Đại Hội Lòng Chúa Thương Xót

Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Thong-bao-dai-hoi-Long-Chua-Thuong-Xot-3936

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Bên trong Tòa thánh Vatican

Bên trong Tòa thánh Vatican

Thuở xa xưa, trung tâm tín ngưỡng Thiên chúa giáo ngày nay là một khu nghĩa địa. Trải qua gần 2.000 năm lịch sử, Vatican hiện là nước có chủ quyền nhỏ nhất, nhưng cũng là một trong những quốc gia có quyền lực lớn nhất thế giới.
> Hồng y Argentina trở thành Giáo hoàng
> Giáo hoàng Francis giản dị và dễ gần

Quảng trường St. Peter, Vatican. Ảnh: Wikipedia.
Thành phố Vatican nằm trên một khu đất mà người La Mã xưa vẫn gọi là Mons Vaticanus. Các Giáo hoàng bị mất quyền lực chính trị ở Rome và các khu vực chung quanh khi nước Italy thống nhất (1861–1870). Thời kỳ này họ tự gọi mình là “những tù nhân Vatican”. Sau đó, chính quyền Mussolini công nhận thành phố Vatican là một quốc gia độc lập theo hiệp ước Lateran 11/2/1929.
Nơi đây có một nền kinh tế phi thương mại độc nhất vô nhị, chủ yếu do các khoản quyên góp của người Thiên chúa giáo La Mã trên khắp thế giới (thường được biết dưới cái tên đồng xu của thánh Peter) cũng như thu nhập từ bán tem, các ấn phẩm, đồ lưu niệm cho khách du lịch, phí vào các viện bảo tàng. Ngân sách vào khoảng 200 triệu USD.
Trên địa hình dạng đồi thấp, diện tích Vatican chỉ vẻn vẹn có 0,44 km2, lọt thỏm trong thành Rome. Bao chung quanh là những bức tường hàng trăm tuổi. Đường biên giới dài chừng 3,2 km. Độc lập là đặc tính thế tục quan trọng nhất của Vatican vì nó bảo vệ Giáo hoàng khỏi áp lực của bên ngoài.
Lực lượng lao động vào khoảng 4.000 người, trong đó 500 người có quyền công dân. Với một dân số nhỏ, chừng 900, Vatican có tất cả mọi thứ mà một quốc gia phải có: cảnh sát, một tờ báo, đài truyền hình và phát thanh, ga xe điện, dịch vụ bưu chính, thậm chí có cả một cái bếp riêng để nấu súp cho người nghèo.
Có một vài nét đặc biệt ở thành phố này. Tắc nghẽn giao thông có thể giăng hàng đến 10 chiếc ôtô. Và Vatican có lẽ là đất nước duy nhất trên thế giới, nơi mà máy rút tiền tự động đưa ra những lời chỉ dẫn bằng tiếng Latin. Ngoài thành phố Vatican, 13 tòa nhà ở Rome và lâu đài Gandoflo (nơi nghỉ hè của Giáo hoàng) cũng được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao.
Những người lính Thụy Sĩ ở Vatican. Ảnh: Wikipedia.
Trong các doanh trại, những tân binh thuộc lực lượng vũ trang nhỏ nhất thế giới đang duyệt binh. Đó là những lính gác Thụy Sĩ. Suốt 500 năm qua, họ là đội cận vệ của Giáo hoàng.
Tổng số lính Thụy Sĩ chỉ vào khoảng 100, và để được tuyển họ phải đáp ứng các điều kiện: là người Thụy Sĩ, theo đạo Thiên chúa giáo La Mã và cao ít nhất 1m73. Những lính gác Thụy Sĩ chỉ đóng một vai trò nghi lễ, nhưng họ cũng là một lực lượng an ninh được huấn luyện chỉn chu. Khi Giáo hoàng xuất hiện trước công chúng, những người này mặc thường phục và cùng với lực lượng cảnh sát Vatican hình thành một vành đai bảo vệ ông.
Hồi mới đến Vatican, ông thợ may của Vatican - Ety Cicioni - phải đối mặt với thử thách đáng kinh ngạc: Không hề có chỉ dẫn hay bản vẽ nào về cách làm quân phục cho lính gác Thụy Sĩ. Tất cả những gì ông có trong tay là một bộ đồng phục hoàn chỉnh nặng 3,6 kg. “Vợ tôi và tôi phải tháo tung nó ra. Nó được làm từ 154 mảnh khác nhau. Tôi phải nghiên cứu chán chê mới hiểu nổi cấu tạo của nó”, ông kể lại.
Người ta vẫn cho rằng tác giả đầu tiên thiết kế ra bộ quân phục cho lính Thụy Sĩ là Michelangelo. Mẫu hiện tại là do một người chỉ huy đội gác thiết kế. Lần đầu tiên, nó được mặc là năm 1914. Ngay cả với mẫu quân phục đã được đơn giản hoá như hiện nay, ông Ety cũng phải mất tới 32 giờ và 3 lần cho mặc thử mới hoàn tất được. Kể từ khi đội gác được hành lập vào năm 1506, các thành viên đã có truyền thống mang kích và kiếm.

Giáo hoàng và tòa thánh

Khi một Giáo hoàng qua đời, hội đồng các Hồng y - nhóm các linh mục cao cấp nhất - được triệu tới Rome để bầu ra tân Giáo hoàng. Về mặt lý thuyết thì bất cứ người nào theo Thiên chúa giáo La Mã đều có thể được bầu. Nhưng trong lịch sử, các ứng cử viên chỉ giới hạn trong số chính các Hồng y.
Tiến trình này được gọi tên là comclavis: “họp kín”. Từ này có nghĩa đen là “khoá kín”, xuất phát từ việc thuở trước, các Hồng y bị nhốt trong một căn phòng cho đến khi ra quyết định. Để đảm báo tính bí mật trong suốt tiến trình họp và tránh áp lực ở bên ngoài, người ta xây các khu ở tạm của các Hồng y tại khắp các cung điện, thư viện và viện bảo tàng Vatican.
Việc bỏ phiếu chỉ diễn ra tại Nhà nguyện Sistine. Sau khi phiếu được kiểm, tất cả các lá phiếu được đốt trong một cái bếp lò nhỏ. Người ta có thể nhìn thấy ống khói của bếp lò này từ quảng trường St Peter. Những người đi qua thường nhìn vào màu khói để đoán già đoán non: màu đen có nghĩa là bỏ phiếu hỏng, màu trắng có nghĩa là một vị Giáo hoàng đã được chọn ra.
Vào ngày 16/10/1978, khói trắng bay lên phía trên nhà thờ Sistine, báo hiệu sự lên ngôi của Giáo hoàng John Paul II. Ảnh: worldpress
Người được bầu làm Giáo hoàng sau đó sẽ tiến về phía án thờ ở Nhà thờ Sistine. Nơi đây có một căn phòng cùng bộ áo trắng của Giáo hoàng đang chờ đợi ông. Căn phòng được đặt tên là Phòng Nước mắt, vì người ta cho rằng sẽ có một sự xúc động nhất định, khi vị tân Giáo hoàng chuẩn bị khoác lên mình bộ lễ phục. Ít phút sau, những cánh cửa kính trên balcon chính giữa của nhà thờ St Peter mở toang và các Hồng y trịnh trọng bước ra nói lời thông báo chính thức.
Nhà thờ Thiên chúa giáo La Mã đã trải qua 265 đời Giáo hoàng, và vừa bầu được Giáo hoàng thứ 266. Các đời Giáo hoàng bắt đầu từ Thánh Peter, 35 vị Giáo hoàng đầu tiên được phong thánh. Vị Giáo hoàng thứ 36, Liberius (thế kỷ thứ 4) vì tính tình không quyết đoán mà góp phần đưa tới những vụ cãi cọ giữa Rome và Constantinople. Ông trở thành giám mục Rome đầu tiên không được phong thánh.
Pius IX, trị vì gần một phần ba thế kỷ XIX, là Giáo hoàng giữ chức lâu nhất từ truớc đến nay. Năm 1846, ông lên ngôi vị Giáo hoàng, áp dụng những chính sách cải cách và ân xá cho các tù nhân chính trị và những người bị lưu đày. Thế nhưng năm 1848, những nhân vật cách mạng lại bao vây văn phòng của Giáo hoàng và giết chết thủ tướng Rossi của ông. Pius thoát được nhờ nguỵ trang làm một linh mục bình thường. Phải tới năm 1850 nhờ sự giúp đỡ của binh lính Pháp, Pius IX mới trở lại được thành Rome. Một thập kỷ sau đó ông phải chứng kiến cảnh tượng tất cả các vùng đất của Giáo hoàng, ngoại trừ Rome và vùng phụ cận, bị cắt cho vương quốc Italy mới. Hồi tháng 9/1870, Italy chiếm luôn cả Rome và vương quốc của Giáo hoàng không còn nữa.
Pius X là một trong các Giáo hoàng được phong thánh. Ông qua đời vào đúng lúc Thế chiến I bắt đầu.
Pius XII lên trị vì tháng 3/1939. Ông đã thảo ra thông tri, tố cáo tư tưởng Đức Quốc xã là phản Thiên chúa giáo. Pius XII từng cố gắng ngăn chặn Thế chiến II (bắt đầu 6 tháng sau khi ông lên làm Giáo hoàng). Về sau, ông bị cho là dựa quá nhiều vào những phương cách ngoại giao truyền thống khi phải đương đầu với Đức Quốc xã.
Minh Châu
Nguồn: vnexpress.net

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

DẬY CON KIỂU MỸ

Dâu Tây dạy con, mẹ chồng đại khai nhãn giới


Con trai du học, sau khi tốt nghiệp rồi định cư tại Mỹ. Và đã kiếm cho tôi con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa thăm người thân. Thời gian 3 tháng lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây, người mẹ chồng phải đại khai nhãn giới.

Phần 1: Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sang lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc như nó, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một ngày buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng thật không muốn ăn! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và trong lòng tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn bạc với tôi, buổi tối do tôi nấu món ăn Trung Hoa. Trong lòng tôi suy tư một lúc, Peter đặc biệt thích món ăn Trung Hoa, nhất địng Susan cảm thấy sáng nay không ăn được gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, tôi trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích ăn nhất, tôm, và còn sử dụng mì Ý làm theo mì lạnh kiểu Trung Hoa. Peter thích nhất món mì lạnh, người nhỏ nhỏ như thế nhưng có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan lại đến gần lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta không phải giao ước rồi, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.” Peter nhìn khuông mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên một tiếng rồi khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.” “Không được, nói rồi là phải giữ lời.” Susan không một chút động lòng.

Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ớ nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.” Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi.

Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trưng trưng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý thật sự của Susan khi để tôi nấu món Hoa. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Lúc ngủ tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Trung không?”. Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!” Peter nuốt nước miếng lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi.” Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi ra.

Phần lớn dưới tình trạng này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ mất miếng ăn, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu gái, lúc như tuổi của Peter, vì phải dỗ dành cho nó ăn cơm, mấy người cầm lấy tô cơm và dí theo sau đuôi nó, nó còn chưa chịu ngoan ngoãn, còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một đồ chơi…

Phần 2: Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô gái chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mũ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, rất mạnh đập lên đầu cô bé kia, cháu gái kia bần thần một lúc và khóc thật lớn. Còn cháu kia khi thấy tình hình vậy cũng khóc thật lớn. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn.

Susan đi về phía trước sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ một cái mạnh lên đầu Peter. Peter không phòng bị, và té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở lên. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?”. Peter một bên khóc một bên lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter đã tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, lấy làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm là bạn thân của Peter, đã thỉnh cầu Peter mấy lần muốn chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter vẫn không đồng ý. Có một lần, mấy cháu nhỏ chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý lén lén nhảy lên chiếc xe, và chạy đi. Sau khi Peter phát hiện rất phẫn nộ, méc với Susan. Susan đang nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, bèn mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không quản được.” Peter bất lực quay đi.

Qua được ít lát, Lusi chạy chiếc xe về. Peter vừa thấy Lusi thì lập tức đẩy bạn té xuống đất, dật lại chiếc xe. Lusi ngồi bẹp tại đất và khóc lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại.
Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung.

Nó đã chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và chúng nó.” Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!”.

"Mẹ ơi, mẹ đi với con hen.” Lời thỉnh cầu của Peter. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề".

Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Quản giáo con cái là chuyện của cha mẹ

Cha mẹ của Susan ở tại California, biết tôi đã đến hai người đã lái xe đến thăm chúng tôi. Trong nhà có khách tới, Peter rất hào hứng. chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách cái thùng bê tới bê lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, không được làm nước văng lung tung trong nhà, Peter để ngoài tai.

Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Peter nghịch ngợm còn chưa thấy mình làm sai việc, còn rất đắc ý lấy chân dẫm lên vũng nước, làm ướt hết quần. Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch.” Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan".

Đến một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi.” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết.” Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao hơn 2 người của nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần chuồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ.

Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng. Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại chiến thế giới”, luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter nói chuyện, nhắc đến chuyện này, làm tôi ấn tượng sâu sắc bởi câu họ nói: “con cái là con cái của cha mẹ, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ".

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng lại bẩm sinh nghịch ngợm, lúc nó quan sát được thành viên trong gia đình có phân biệt khác thường, nó sẽ rất nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không làm cải thiện hành vi của nó mà chẳng có lợi cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn đem lại những vấn đề khác.

Ngoài ra, thành viên trong gia đình còn xảy ra xung đột, gia đình có không khí không hòa thuận sẽ đem đến nhiều cảm giác không an toàn cho trẻ, đối với việc phát triển tâm lý của nó phát sinh ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù là bậc cha mẹ hay ông bà có vấn đề phân chia giáo dục con cái, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau cũng không nên ở trước mặt con cái xảy ra mâu thuẫn.

Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, tôi có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Cha mẹ lần đến này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi , đến Noel mới mua nó làm quà vậy!”.

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi đó nói: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này làm quà.” Khẩu khí rất thích thú và mong đợi.

Tuy Susan nghiêm khắc như vậy với cháu, nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, nó sẽ thu thập một số hoa hoặc là lá mà nó cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng cho mẹ. Người ngoài tặng quà cho nó, nó luôn gọi mẹ cùng mở quà chung; có thức ăn ngon luôn để một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ Trung Quốc coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục con dâu Tây này của tôi. Theo tôi mà nói, ở phương diện giáo dục con cái của các bà mẹ Phương Tây rất xứng đáng để các bà mẹ học theo.

ST

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Cây cầu hy vọng

  Cây cầu hy vọng
 
Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người kỹ sư tài giỏi này đã nảy ra một ý tưởng táo bạo, xây dựng cây cầu nối giữa New York và Long Island. Tuy vậy, những chuyên gia hàng đầu trên thế giới về lĩnh vực này lại nhận định rằng: đây là một việc không thể và Roebling nên bỏ ngay những ý nghĩ này đi. Đây là việc chưa ai từng làm trước đó.

Nhưng Roebling vẫn không thể bỏ được những suy nghĩ này, nó như khắc sâu vào tâm trí ông. Lúc nào, ông cũng nghĩ đến nó. Ông cho rằng đây là một điều có thể thực hiện và ông đã nói ý tưởng này với một vài người. Sau nhiều cuộc thảo luận, ông đã thuyết phục được Washington – con trai của mình, là trên thực tế cây cầu có thể xây dựng được.

Lần đầu tiên làm việc cùng nhau, hai cha con đã phải đặt ra rất nhiều câu hỏi: Làm thế nào để hoàn thành được cây cầu? Làm thế nào để vượt qua trở ngại đang chờ trước mắt?… Nhưng với sự hứng khởi và lòng nhiệt huyết, họ đã thuê công nhân và xây dựng cây cầu mơ ước của mình.
  

Dự án khởi đầu suôn sẻ nhưng không lâu sau đó, một tai nạn khủng khiếp xảy ra và đã lấy đi mạng sống của vị kỹ sư đại tài. Còn Washington thì bị thương nặng, một phần của não bị ảnh hưởng khiến ông mất đi khả năng giao tiếp và đi lại. Nhiều người có những nhận định cực đoan và cho rằng dự án nên dừng lại vì chỉ có Roebling là người duy nhất biết cách để xây dựng cây cầu này mà thôi. “Một người đàn ông điên rồ và một dự án không tưởng”, “Thật ngu ngốc khi theo đuổi dự án này”… đó là những lời bàn tán của mọi người sau vụ tai nạn kinh hoàng kia.

Mặc dù có quá nhiều khó khăn nhưng Washington không hề nản chí, ông vẫn tiếp tục thực hiện ước mơ của cha mình. Ông cố truyền niềm tin, sự nhiệt huyết cho một số người bạn nhưng họ đã thực sự nản lòng và muốn từ bỏ. Khi Washington nằm trên giường bệnh, những tia nắng ấm lọt qua khe cửa sổ, rọi chiếu vào gương mặt đầy sự mệt mỏi, u buồn của Ông. Một làn gió nhẹ thổi tấm màn trắng mỏng manh, lúc này, ông có thể thấy bầu trời và những ngọn cây đang đung đưa trước gió. Đó như là một thông điệp của người cha đã mất, mong muốn anh đừng từ bỏ ước mơ còn đang dang dở. Nhưng tất cả những gì anh có thể làm bây giờ chỉ là cử động được những ngón tay.

Bỗng nhiên, ông lóe lên một ý tưởng thú vị. Ông sẽ dùng chính những ngón tay kia để ra hiệu cho vợ của mình. Anh chạm ngón tay của mình lên bàn tay của vợ với ý muốn cô hãy đi gọi những kỹ sư một lần nữa. Khi họ tới đầy đủ, anh cũng đã sử dụng cách này để nói với họ những việc tiếp theo cần phải làm. Việc này có vẻ rất ngu ngốc nhưng nó đã làm cho dự án được tiếp tục vận hành.

Và thế là trong suốt 13 năm, ông đã gián tiếp điều hành công việc cho đến khi cây cầu được hoàn thành. Ngày nay, công trình ngoạn mục – cầu Brooklyn là đỉnh cao vinh quang, ghi nhận sự cống hiến, lòng quyết tâm, kiên trì của một người đàn ông bất chấp mọi khó khăn để vượt lên chính số phận của mình. Cùng với đó là sự đóng góp của đội ngũ kỹ sư, những người đặt niềm tin vào người đàn ông từng bị một nửa thế giới cho là điên rồ, với ý tưởng táo bạo. Nhắc đến cây cầu này, chúng ta cũng không thể quên công lao, sự tận tụy, hy sinh của một người phụ nữ kiên nhẫn trong suốt 13 năm để giải nghĩa những ký hiệu của người chồng khuyết tật.
  

Có lẽ câu chuyện đằng sau cây cầu Brooklyn nổi tiếng kia là một ví dụ điển hình nhất về thái độ sống vượt qua số phận, khó khăn của con người để chạm tay được đến ước mơ, khát vọng của mình. Cầu Brooklyn cho thấy những ước mơ tưởng chừng xa vời nhưng vẫn có khả năng thực hiện được khi con người có sự quyết tâm và lòng kiên trì.

Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu khó khăn, thử thách đang chờ đợi phía trước. Vì thế, hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời.

Rượu chuối hột rừng

Rượu chuối hột rừng

Một trong những “sản phẩm” được ưa chuộng của chuối hột rừng lại chính là rượu chuối hột rừng đang được các nhà sản xuất quan tâm chế biến và quảng bá rộng rãi.

Rượu chuối hột: 1kg chuối hột rừng ngâm khoảng 2-2,5 lít rượu ngon 40-45 độ, rượu có vị ngọt thơm, màu vàng nhạt. Dùng chữa bệnh thận, sỏi thận, đái tháo đường, đau lưng, nhức mỏi xương khớp, tráng dương, tăng cường sức khỏe phái mạnh, giải nhiệt, bệnh dạ dày, kích thích tiêu hóa, bổ thận, lợi tiểu, trị kém ăn, kém ngủ, bồi bổ cơ thể…

Tuy nhiên, để cho rượu chuối ngon và hấp dẫn, cần chế biến mới đạt yêu cầu.

Cách ngâm rượu chuối hột ngon:

Chuối phải thật chín, thái mỏng, phơi nắng (nhớ là phải giữ không cho ruồi nhặng bu vào và bụi bay vào), phơi càng khô càng tốt.

Rượu ngâm phải là rượu trắng, không pha tạp (thường gọi làrượu cốt,rượu nguyên chất, nồng độ phải > 40 độ).

Đồ ngâm rượu phải là thủy tinh, rửa sạch. Bỏ chuối vào, chuối chiếm 1/3 lọ, đổ rượu đầy 2/3 lọ, để lại 1/3 chân không cho chuối nở. Đậy kỹ nắp, 100 (3 tháng 10 ngày) ngày sau là uống được , để càng lâu càng tốt.

Rượu chuối hột được xếp vào loại rượu thuốc, không nên ngâm uống để nhậu xỉn.

Rượu chuối hột để hỗ trợ điều trị bệnh sạn thận, bổ thận: liều lượng mỗi bữa ăn 1/2 tách uống trà (10 - 20ml).

Các vị thuốc gia giảm phải theo từng người: Cao, hạ huyết áp, nhiệt, hàn, cần bổ khí, cần bổ huyết… không nên tùy tiện dùng sẽ phản tác dụng.