Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

ĐỪNG TRÌ HOÃN YÊU THƯƠNG

ĐỪNG TRÌ HOÃN YÊU THƯƠNG
------------------------------------------------

Người ta thường nói: "Chỉ đến khi đánh mất đi thứ gì, chúng ta mới cảm thấy điều đó quan trọng". Con người vốn dĩ như vậy. Cứ sống cho thật nhanh thật gấp, để rồi vô tình lướt qua, vô tình bỏ sót những điều quan trọng trong cuộc đời mình.

Có khi nào, chúng ta dừng lại và để ý, rằng tóc Mẹ đã bạc dần vì sương gió, đôi mắt Mẹ đã hằn sâu bao nhiêu vết chân chim? Đôi vai Mẹ đã trùng xuống vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, để đánh đổi tương lai và hạnh phúc cho những đứa con...?

Có khi nào chúng ta dừng lại và để ý, đôi tay Cha gân guốc gầy gò đầy khó nhọc, làn da Cha rạm đi vì nắng cháy, quần quật sớm hôm cũng chỉ mong cho con khôn lớn nên người...?

Có khi nào chúng ta chợt nhớ đến một người bạn thân ngày trước. Người đã gắn bó, chia sẻ với ta qua bao nhiêu năm tháng khó khăn. Đường đời cứ trôi, mỗi người mỗi ngả, đã bao nhiêu lần chúng ta hứa hẹn "Bữa nào rảnh sẽ gặp nhau", nhưng sao cái ngày ấy dường như chẳng bao giờ tới?

Có khi nào chúng ta chợt nhìn thấy, người vợ thân yêu của mình mỗi ngày trôi qua lại héo hon đi một chút, nhan sắc nhạt nhoà theo năm tháng, để vun vén ấm êm cho một gia đình nhỏ. Đôi khi, chúng ta thấy xót xa, muốn ôm chầm lấy cô ấy, muốn nói lời "Cảm ơn em" cho vẹn đầy yêu thương, nhưng sao...khó quá?

Và, một ngày nào đó, khi những người chúng ta "muốn yêu thương" không còn ở bên ta nữa, lúc ấy ta mới cuống quít, mới khóc than và hối tiếc "Biết vậy, tôi đã thể hiện yêu thương kia sớm hơn..."

Tại sao chúng ta lại trì hoãn sự yêu thương trong khi chúng ta có thể thể hiện điều đó hàng ngày, từng giây, từng phút. Cuộc sống không chờ đợi chúng ta như cái cách chúng ta thường tự nhủ: "Đến một lúc nào đó, tôi sẽ yêu thương thật nhiều". Lúc nào đó chính là LÚC NÀY ĐÂY!

Đừng trì hoãn yêu thương. Ngày hôm nay, hãy yêu thương cho trọn vẹn!Thu gọn bài đăng này
 
 Sưu tập

Bên mẹ Tàpao số 8 tháng 12 năm 2012: Lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội



 
Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Ben-Me-Tapao-8-3566

Bên Mẹ Tàpao số 7 tháng 11/2012: Đức Mẹ Dâng Mình

 
Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Ben-Me-Tapao-so-7-Duc-Me-Dang-Minh-3501

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao mừng Bổn mạng Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội

Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao mừng Bổn mạng Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội
Hồng Hương
 
Sáng ngày 13/12/2012, khoảng 10 ngàn khách hành hương đã quy tụ về Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao, Gp Phan Thiết cùng với Đức Giám Mục Giuse Vũ Duy Thống, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan và linh mục đoàn mừng Lễ Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội.
 

 
Giờ khấn Đức Mẹ và Thánh lễ Mẹ Vô Nhiễm diễn ra sốt sắng trong khí trời se lạnh của thời gian giao mùa. Ba tâm tình cầu nguyện Đức Cha Giuse mời cộng đoàn hiệp dâng trong thánh lễ là tâm tình Tạ ơn Chúa của những ngày cuối năm Dương lịch 2012; Kỉ niệm 53 năm ngày đặt thánh tượng Đức Mẹ Tàpao; Và mừng Bổn Mạng Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao.
 
Niềm vui của ngày hành hương tháng 12 mặc trong tâm tình Mừng Chúa Giáng Sinh. Tối 12 trước đó, tại quảng trường đã diễn ra buổi thánh ca chủ đề “Cùng với Mẹ - Mừng Mầu Nhiệm Nhập Thể”. Chương trình thánh ca đặc sắc do Giáo hạt Đức Tánh phụ trách, cùng với sự góp mặt của giáo xứ Vinh Tân và các ca sĩ Hồng Ân, Quốc Thiên và Như Ý.
 
Sau Thánh lễ, Cha GB Trần Văn Thuyết, trưởng ban điều hành trung tâm chúc mừng Lễ Giáng Sinh Quý Đức Cha, Cha Tổng đại diện, Quý Cha và Quý khách hành hương. Ngài thông báo tối 31/12/2012, tại Trung Tâm Tàpao sẽ có Thánh lễ Tạ ơn tất niên và mừng Năm Mới 2013.
 
 
 
Bài giảng Lễ Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (08.12.2012)
Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống

Hoạt cảnh Truyền Tin trong Phúc Âm dẫu không có mối liên quan trực tiếp với Lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội, nhưng qua lời chào mở đầu của thiên thần Gabriel và qua lời thưa kết thúc của Đức Maria, người ta gặp được những yếu tố nền tảng, từ đó xây dựng tín điều Vô Nhiễm Nguyên Tội và cũng từ đó hình thành niềm vui của phụng vụ thánh lễ hôm nay. Những yếu tố nào?

1. Danh xưng “Đầy Ơn Phúc” trong lời sứ thần.

Từ thuở tạo thiên lập địa đến buổi Truyền Tin, chưa hề có ai được gọi là “đầy ơn phúc”. Chỉ một mình Thiên Chúa, Đấng là chủ kho tàng ơn sủng mới tự mình có đầy tràn ơn phúc thôi, còn loài thụ tạo được hưởng nhờ ơn mưa móc cũng phỉ chí toại lòng lắm rồi. Thế mà bỗng dưng một thiếu nữ Sion lại được thiên thần chào bằng danh xưng cao quý ấy. Thật lạ lùng. Chính Đức Maria nghe lời chào ấy còn bối rối cơ mà. Nhưng tiếng “đầy ơn phúc” cần được diễn tả nôm na hơn nữa, mới có thể lột tả được ý nghĩa chính yếu, nghĩa là “đã được ban đầy ơn sủng”. -“Đã”: Ơn phúc Đức Maria đạt được là một tiến trình đã khởi đầu trong quá khứ và còn được kéo dài mãi trong suốt cuộc đời Mẹ. -“Được”: Ơn phúc Đức Maria có được không phải là do tự Mẹ, theo kiểu vốn tự có, mà là do nhận được từ tình thương Chúa. -“Đầy”: Ơn phúc Đức Maria nhận được là một tình trạng trọn vẹn, tràn đầy, không có trường hợp thứ hai trong loài thụ tạo.

Nhìn lời chào “đầy ơn phúc” như thế, ta mới thấy mối liên quan khít khao với đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, vốn là một ơn ban để chuẩn bị Đức Maria cho thiên chức làm mẹ Đấng Cứu Thế. Dầu Mẹ đã được Chúa Cha ưu ái tuyển chọn ngay từ lúc khởi đầu hiện hữu; nhưng là thụ tạo, Mẹ cũng cần đến ơn cứu độ của Chúa Giêsu như mọi người, có điều là người ta cần ơn thánh chữa trị (bí tích Rửa Tội) vì đã vướng mắc tội truyền, còn Mẹ hưởng ơn thánh phòng ngừa (đầy ơn phúc) nên được giữ gìn khỏi vướng mắc. Như vậy, nơi lời chào “đầy ơn phúc” , Đức Maria sáng lên với vị trí ưu tuyển được hưởng đầy tràn mọi ơn, trong đó Vô Nhiễm Nguyên Tội là đặc ân ở phút khởi đầu cuộc đời.

2. Tiếng “Xin Vâng” trong lời Đức Mẹ.

Không chỉ là thụ tạo ưu tuyển ung dung hưởng hồng ân Chúa, Mẹ còn là phần tử ưu tú của gia đình nhân loại biết tích cực đáp lại hồng ân và làm phát triển hồng ân ấy để phục vụ ơn cứu chuộc nhân loại. Ơn VNNT không chỉ là đặc ân dành riêng cho cá nhân Đức Maria, nhưng còn là ân sủng nhắm tới chương trình cứu rỗi toàn thể nhân loại. Đặc ân ấy dầu gọi là “vô nhiễm” nhưng không chỉ có khía cạnh tiêu cực khép kín, được giữ gìn khỏi tội tổ tông, kiểu đài các con gái nhà giầu lúc nào cũng phải kín cổng cao tường sợ nắng gió mưa sương, nhưng còn mang khía cạnh tích cực là được chuẩn bị để có thể mở lòng đón nhận tình yêu của Chúa, để có thể sẵn sàng đáp lại tiếng Chúa một cách quảng đại, và để có thể hợp tác với ơn thánh mà không chút cò kè so đo tính toán.

Như thế, Vô Nhiễm Nguyên Tội từ phía Thiên Chúa là hồng ân dành riêng cho người được chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế, và Đức Maria đã lọt vào mắt xanh Thiên Chúa, được giữ gìn trong tình trạng thánh đức ngay từ khi bắt đầu hiện diện trong đời. Nhưng Vô Nhiễm Nguyên Tội từ phía Đức Mẹ lại là một nỗ lực đầu tư hợp tác cả đời, để vốn liếng hồng ân kia được triển nở sinh lời trăm muôn cho đời mình đã đành, và còn cho đời con đời cháu trong tương lai nữa. Chỉ khi nào công ơn Chúa và công sức con người gặp nhau, thì việc “đầy ơn phúc” kia mới bừng lên mà trở thành công trình mang tên Vô Nhiễm Nguyên Tội. Tất cả được thể hiện qua lời đáp “xin vâng”. Một lời thật ngắn nhưng âm vang cả đời, dù trên đỉnh vinh quang hay dưới vực đau thương quay quắt. Một lời vừa biểu lộ sự hiến dâng cộng tác tích cực, vừa thể hiện niềm yêu mến tin tưởng phó thác.

3. Theo gương Mẹ và cậy nhờ Mẹ

Lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội hôm nay trình bày cho ta rõ nét chân dung của Đức Maria, người đã đón nhận ơn Chúa cách trọn vẹn và phục vụ ơn Chúa cách tròn đầy, không vì lợi riêng mà vì ích chung. Hiểu như thế, bỗng dưng ta thấy gần gũi Đức Mẹ hơn cả bao giờ. Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội dẫu chỉ một mình Mẹ hưởng nhận, nhưng hiệu quả của đặc ân ấy con cái Mẹ tất cả đều được hưởng nhờ. Với tiếng “Xin vâng”, Mẹ nêu gương tham gia cộng tác hết tình và hết mình vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, bất kể đời mình sẽ ra sao và bất kể tương lai sẽ như thế nào. Trong Năm Đức Tin này, ta đến học dưới mái trường Đức Maria về lòng tin cậy mến, thiết nghĩ đó cũng là cách thiết yếu và thiết thực mô phỏng tiếng “Xin vâng” của Mẹ hôm nay trong đời mỗi người.

Với lời “Kính mừng Maria đầy ơn phúc”, Mẹ không chỉ được chào bằng một danh hiệu tuyệt vời dành cho thụ tạo ưu tuyển, để có lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội hôm nay, mà còn được giới thiệu trong một vị trí có một không hai giữa lòng Giáo Hội, là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại, để từ đó một cách thường hằng, Mẹ nên Hiền Mẫu chuyển cầu che chở nâng đỡ ủi an mọi người trên đường lữ thứ trần gian, và một cách đặc biệt, Mẹ nên nguồn cậy trông cho tất cả những ai, không phân biệt lương giáo, đang gặp phải những nỗi đau trong đời như đau đớn xác thân vì bệnh tật, đau khổ tinh thần vì thử thách, đau buồn vì gia cảnh nát tan hay đau thương vì nỗi vĩnh quyết chia lìa. Hãy bền lòng cậy trông ký thác, phần còn lại là kiên tâm làm theo hướng dẫn của Mẹ.

Mừng lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội hôm nay, ta được mời gọi chiêm ngưỡng một kiệt tác, một công trình khẳng định: tình yêu Thiên Chúa còn mạnh mẽ hơn cả cường lực của tội lỗi. Thiên Chúa luôn yêu thương con người, dẫu con người có phản nghịch và chống lại Ngài. Tin Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội trước hết chính là tin vào tình yêu trung thành của Thiên Chúa. Ngoài ra, lặp lại niềm tin vào Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội cũng là dịp để ta thêm trông cậy Mẹ. Mẹ “đầy ơn phúc”, với ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội; ta tuy không được sống giữa môi trường “vô nhiễm” tuyệt đối như Mẹ, nhưng cũng đã được đặt vào tình trạng ơn thánh nhờ bí tích Rửa Tội, xin cho ta cũng biết nỗ lực sám hối, tìm đến bí tích Hòa Giải để nhận lại ơn thánh hóa mà sống đẹp lòng Chúa hơn, nhất là trong những ngày dọn lòng mừng lễ Giáng Sinh sắp tới. Và xin cho ta khi tôn sùng Đức Mẹ tại Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao, cũng biết dấn bước vào cuộc sống mới, quyết tâm sống thánh phù hợp với lòng mong ước của Mẹ hiền.

Kính mừng Đức Mẹ Tàpao, “Đầy ơn phúc” ngự non cao rừng già.
Xin thương xuống phúc chan hòa, Đường thánh đức gọi nhà nhà cùng đi.

Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Trung-Tam-Thanh-Mau-Tapao-mung-Bon-mang-Me-Vo-Nhiem-Nguyen-Toi-3558
 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

ĐỨC MẸ TÀPAO

 
ĐẾN thăm Đức Mẹ Tà Pao
CÙNG dâng lên Mẹ lời chào thắm xinh
ĐỨC Tin-Cậy-Mến chân tình
MẸ là "Vương Nữ Đồng Trinh" diễm toàn
THANH cao bừng sáng hân hoan
CAO sang thanh khiết vẹn toàn "Xin Vâng"

VỮNG lòng trông cậy phó dâng
LÒNG con rộn rã lâng lâng dâng trào
TRÔNG lên tình Mẹ ngọt ngào
CẬY xin giòng lệ tuôn trào mãi thôi
LẼ nào Mẹ bỏ con côi
NÀO giờ con đã dạt trôi nhiều rồi 
VỀ đây trong nỗi bồi hồi 
KHÔNG xa Mẹ nữa, Mẹ ôi! khổ nhiều!

QÙY đây dâng Mẹ mọi điều
ĐÂY hồn, đây xác, bao chiều đi hoang 
DÂNG đời bóng ngả mênh mang 
CHUỖI "Lòng Thương Xót" hai hàng lệ tuôn 
HOA kinh có tiếng vọng buồn
HỒNG lên màu máu thượng nguồn trao ban 

NGẮM "Mầu Nhiệm Lạ" tuôn tràn
NHÌN "Ơn Cứu Chuộc" mấy ngàn năm qua
ẢNH "Ngài Chịu Nạn" cho ta
MẸ "Ôm Xác Chúa" nở hoa cho đời 
HỪNG lên sáng cả tầng trời
ĐÔNG tàn xuân đến muôn nơi kính chào
DIỄM toàn Đức Mẹ Tà Pao
TOÀN tâm dâng Mẹ phó trao xác hồn.


Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Trung-tam-thanh-mau-tapo/Duc-Me-Tapao-3017

NHƯ LÀ CỬA NGÕ ĐỨC TIN (Bài giảng tại Tàpao ngày 13.11.2012)


NHƯ LÀ CỬA NGÕ ĐỨC TIN
(Bài giảng tại Tàpao ngày 13.11.2012)
ĐGM Giuse Vũ Duy Thống
 
Một trong những điểm được các nghị phụ Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới quan tâm trao đổi, đó là vai trò của các Trung Tâm Thánh Mẫu thuộc mọi tầm vóc trong công cuộc loan báo Tin Mừng. Đã có những minh chứng lịch sử; đã có những kinh nghiệm địa phương; và cũng có những ý kiến kêu nài, để cuối cùng được thể hiện trong đề nghị số 39 về tầm quan trọng của các Trung Tâm Thánh Mẫu như là cửa ngõ đức tin, với ba điểm tựa ý nghĩa:
 
1. Vì lời hiệu triệu của Đức Trinh Nữ Maria
Sự hiện diện của bất cứ Trung Tâm Thánh Mẫu nào cũng có cội nguồn là lời hiệu triệu của Đức Trinh Nữ Maria, ban đầu là tự phát biến vùng đất hoang vu thành nơi quy tụ đông người tìm đến cầu nguyện, rồi dần dà được bản quyền địa phương chuẩn nhận và nâng lên thành điểm hành hương, thành địa chỉ biểu tỏ đức tin một cách sống động.
 
Có thể là lời hiệu triệu minh nhiên như lời Đức Mẹ kêu gọi ba trẻ tụ họp lần hạt tại sườn đồi Cova da Iria, để sau này cô đọng lại thành ba huấn lệnh Fatima: cải thiện đời sống; siêng năng lần hạt; tôn sùng trái tim Mẹ. Cũng có thể chỉ là lời Đức Mẹ giục giã cá nhân chị Bernadette “hãy đến uống và rửa tại nguồn nước” Lộ Đức bên cạnh sông Gave, nhưng đã được thế giới đồng cảm để từ đó dòng nước không vơi cạn và dòng người không đứt quãng, mong tìm đến lãnh nguồn phúc ân. Nhưng thường khi, nhất là tại các Trung Tâm Thánh Mẫu của giáo hội địa phương, chỉ là lời hiệu triệu mặc nhiên qua dáng dấp của một tượng đài gắn liền với một giai đoạn lịch sử, được nhìn nhận như sự che chở hoặc ban ơn nâng đỡ cách riêng của Đức Mẹ. Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao thuộc loại này.
 
Năm mươi năm trước, thánh tượng được đặt lên giữa triền núi cao; thời chiến tranh, thánh tượng bị cây rừng che khuất và hư hại; nhưng hôm nay, thánh tượng được sùng kính giữa lòng một trung tâm hành hương mỗi ngày mỗi đông đúc. Chính đức tin của khách hành hương vào sự hiện diện ban ơn của Đức Mẹ đã trở thành lời hiệu triệu sống động không ngừng vang lên, mời gọi tìm đến học hỏi nơi trường dạy đức tin để biết theo gương Mẹ sống tin yêu Chúa trọn niềm. Chính trong ý nghĩa này, khẩu hiệu của Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao đã mang lấy hình thức của một lời hiệu triệu: “Đến cùng Đức Mẹ tàpao, Vững lòng trông cậy lẽ nào về không”.
 
2. Vì hiệu ứng của lòng đạo đức bình dân
Tại các Trung Tâm Thánh Mẫu, dù nguồn khách hành hương thay đổi, nhưng ai đến cũng như được liên kết với người khác một cách tự nhiên. Người ta cứ cảm thấy như ở nhà của mình vậy. Tại sao có được tâm tình ấy? Thưa là do hiệu ứng của lòng đạo đức bình dân. Không phải là lòng đạo đức xuất phát từ lớp bình dân hoặc chỉ dành cho giới bình dân như có thể có người hiểu lầm, nhưng là lòng đạo đức phổ cập cho mọi người với những hình thức đơn giản và tâm tình dung dị trìu mến. Lần hạt Mân Côi ai cũng thuộc nằm lòng; chầu Thánh Thể ai cũng trang nghiêm sốt sắng; dâng lễ ai cũng tham dự tích cực; đi Đàng Thánh Giá ai cũng chung lòng kết hợp; và khỏi phải nói, kiệu Đức Mẹ ai cũng muốn tham gia. Đây là những cách diễn tả niềm tin có từ lâu đời và được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nếu phải chọn một cách thông truyền đức tin đem lại kết quả, chắc chắn nhiều người sẽ đồng thuận chọn lòng đạo đức bình dân, không chỉ vì tính giản dị mà còn vì tính lan truyền, người này nâng đỡ cho người kia, nhóm này nêu gương cho nhóm khác, làm thành cách diễn đạt đức tin thật tự nhiên và giàu biểu cảm.
 
Có lần một giáo dân trung niên hỏi tôi rằng: Đức Mẹ ở đâu cũng vẫn là Đức Mẹ, có cần thiết phải hành hương đến các Trung Tâm Thánh Mẫu? Tôi nghĩ không cần trả lời trực tiếp, nên chỉ nhẹ nhàng mời đi hành hương một lần. Sau lần hành hương đó, người ấy thú nhận rằng mình đã bị cuốn hút bởi lòng tin mang tính cộng đồng, hay nói theo kiểu chúng ta ở đây, là bởi hiệu ứng của lòng đạo đức bình dân. Hành hương cũng có nghĩa là chấp nhận đi xa, chấp nhận hy sinh, chấp nhận thiếu thốn, chấp nhận vất vả, nhưng đó lại là những đóng góp cụ thể vun bồi lòng tin cho mình và cho người. Không phải vô tình mà người xưa thường nhắn nhủ con cháu qua việc so sánh “một lễ xa bằng ba lễ gần” hoặc “một hạt kinh chung bằng một thùng kinh riêng”, mà hữu ý nêu cao hiệu ứng cộng đồng vừa tác động để củng cố lòng đạo, vừa lan truyền để trở thành chứng tá đức tin cho người xung quanh.
 
3. Vì hiệu quả của lòng thương xót
Nói đến tầm quan trọng của Trung Tâm Thánh Mẫu trong công cuộc truyền giáo, người ta không thể không nói đến bí tích Hòa Giải và bí tích Thánh Thể, vốn là hai cột trụ nâng cao cửa ngõ đức tin. Nếu bí tích Hòa Giải giúp phục hồi sự trong sạch tâm hồn thì bí tích Thánh Thể giúp bổ sức hành trình tin yêu. Sức sống của Trung Tâm Thánh Mẫu là đây và sự sống còn của địa điểm hành hương cũng là đây. Người ta tìm đến với Mẹ rồi được Mẹ dẫn tới gặp Chúa Giêsu, và thế là niềm tin được thanh luyện, tình yêu được nảy nở và lòng cậy trông được thêm kiên vững. Ngày nay, đến với Tàpao những dịp hành hương, chắc chẳng ai ngạc nhiên khi thấy đoàn người rồng rắn xếp hàng trước các tòa giải tội. Trong các ơn thiêng Đức Mẹ ban xuống nơi linh địa Tàpao, đây là ơn lạ lùng nhất: ơn hoán cải cuộc đời. “Người ta bảo Mẹ lạ lùng, hiện ra với áo phập phồng gió đưa. Còn con lại thấy lạ chưa, người người hoán cải về chừa tội khiên”.
 
Nhưng Đức Mẹ đâu phải của riêng ai, đâu phải là sở hữu của một lớp người nào, mà là đối tượng yêu mến của mọi người, kẻ gần cũng như người xa, kẻ khỏe mạnh cũng như người đau yếu, cả tín hữu lẫn lương dân, nên các anh chị em chưa biết Chúa Kitô cũng đến với Trung Tâm Thánh Mẫu khá nhiều. Họ đến khấn vái như đến với một Đấng giàu lòng nhân ái, họ đến chân thành như đến với người Mẹ nhân lành. Và thông qua nẻo đường nhiều khi nặng cảm tính ấy, tới lúc thích hợp, tình thương của Mẹ sẽ dẫn họ vào niềm tin. Trong nhiều ý khấn gửi lại Trung Tâm Thánh Mẫu Tàpao, người ta đọc được những tâm tư này. Chẳng hạn như của một bác tài: “Mẹ ơi con lái xe đò, mười ba mỗi tháng người hò con đi. Bên Mẹ con biết khấn chi, chỉ xin yên ổn mỗi khi đi đường”; hoặc như của một người trẻ: “Mẹ ơi con khách việt kiều, qua trang mạng biết ít nhiều Tàpao. Hôm nay sung sướng biết bao, được leo lên núi để chào Mẹ yêu”.
 
Tóm lại, ba điểm tựa nêu trên: lời hiệu triệu của Mẹ; hiệu ứng của lòng đạo; và hiệu quả của tình thương, đã khiến mỗi Trung Tâm Thánh Mẫu trở nên một cửa ngõ dẫn vào đức tin cách tự nhiên, diễn đạt đức tin cách dung dị và làm chứng cho đức tin cách chân thành. Cách trình bày này thực ra không khác với cách diễn giải ba huấn lệnh Fatima, có điều huấn lệnh thì đến từ Đức Mẹ, còn điểm tựa nâng đỡ Trung Tâm Thánh Mẫu lại đến từ kinh nghiệm sống đạo.
 
Xin Đức Mẹ Tàpao thương che chở và nâng đỡ mọi người trên hành trình đức tin.
Tác giả bài viết: ĐGM Giuse Vũ Duy Thống 
Nguồn: http://gpphanthiet.com/index.php?language=vi&nv=news&op=Bai-giang/Nhu-la-cua-ngo-duc-tin-DGM-Giuse-Vu-Duy-Thong-3447
 

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Những gì họ trải qua

Những gì họ trải qua

 

Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng đợi.

Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:
- Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?

Bác sĩ mỉm cười và nói:
- Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi ...

Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này, ông sẽ bình tĩnh được không? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không? - Cha cậu bé nói một cách giận dữ.

Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:
- Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết "Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi, may mắn là tên của Thiên Chúa" Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời.

"Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy" - Cha cậu bé nghĩ thầm.

Ca phẫu thuật mất khoảng vàng tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.

"Cám ơn Chúa, con trai của anh được được cứu!"

Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại "Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá!"

"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" - Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.

Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:
"Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình."

Có rất nhiều người chúng ta gặp mỗi ngày, và bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua. Hãy sống thấu cảm hơn với những người chung quanh bạn nhé